Chơi bài tiến lên với mong muốn đổi đời

Nhớ lần chơi tá lả online không anh, ngày mà muôn vàn ngọn nến lung linh đang rực sáng ở trên thảm hoa hồng đỏ, anh cũng đã bước đến bên em cùng với ánh mắt trìu mến và lời yêu thương ngập ngừng đầu môi?

Nhớ không anh, cứ vào lúc chiều chiều hai đứa lại rủ nhau lang thang chơi bài tiến lên trong khắp thành phố, chân cứ bước mặc dù chẳng hề biết đích đến là ở đâu, chỉ cần được ở bên nhau thôi thì chơi game mậu binh nơi nào cũng xứng đáng để gọi một tiếng thân thương là nhà?

Nhớ không anh, ở trong căn gác nhỏ có in dấu nụ cười hai đứa mình, nơi có tiếng hát Thùy Chi cứ da diết ru em chìm vào trong giấc ngủ êm, để khi mở mắt ra đã lại thấy mình đang hướng dẫn chơi xóc đĩa online dựa đầu lên bờ vai của anh vững chãi. Ánh mắt ấy đã nhìn em còn dịu dàng hơn cả hoàng hôn đang dần buông ở phía cuối chân trời.

chọn game bài phù hợp với tính cách người chơi

Chơi bài tiến lên với mong muốn đổi đời

Giờ đây khi mỗi sớm bình minh khi em thức giấc để đánh bài tiến lên online em lại đưa mắt để kiếm tìm bóng hình anh giống như một thói quen cố hữu. Mọi thứ cũng đã lùi xa vào quá khứ, xa xôi lắm rồi, cớ sao chỉ có duy nhất trái tim của em cứ mãi chẳng chịu buông bỏ. Em cũng đã tự nhủ với lòng là em sẽ không còn trách cứ gì anh nữa. Trách ai đây khi chính em cũng đã lựa chọn tin tức 23zdo cách lao vào những cuộc tình tạm bợ để khỏa lấp đi nỗi trống vắng triền miên qua suốt bao tháng ngày. Nhìn anh vui vẻ ở bên cô ấy, nước mắt ngỡ ngàng đến nỗi em chẳng thể nào ứa ra, nhưng ẩn sâu ở bên trong trái tim của em lại được bao bọc bởi niềm hạnh phúc mơ hồ khi nhìn thấy anh đã tìm được mảnh ghép phù hợp nhất với mình.

Có trách thì chỉ có trách niềm tin chúng ta đặt vào nhau không chiến thắng được sự dịu dàng của người đến sau, trách những ngã rẽ ngang dọc quá rối ren vô tình khiến chúng ta lạc bước với cách chơi liêng. Những ngày sau một cuộc tình, niềm vui  bắt đầu trở nên thật gượng gạo, còn nỗi buồn thì lại dễ dàng len lỏi vào trong từng ngóc ngách của linh hồn, cứ đeo bám dai dẳng trên từng bước chân nhấc lên và rồi lại đặt xuống, mệt mỏi trong từng nhịp thở hít vào rồi lại hắt ra đầy những sự bất lực bởi em cũng biết rằng có những giấc mơ, mãi mãi cũng chỉ có thể gọi tên là giấc mơ.

Leave a Reply