Tất cả cùng nhau đánh bài nhận thưởng

– Hai hán tử đó không bảo rõ là người môn phái hay bang hội nào ư?
Vương Nhi đáp:
– Không.
Hoàng Đông lại hỏi:
– Trong ngôn ngữ cử chỉ của họ có chỗ nào khác lạ không?
Vương Nhi đáp:
– Hài nhi không thấy có chỗ nào lạ thường. Có điều gã hán tử họ Hoàng bảo…
Vương Nhi chưa dứt lời, Hoàng Đông đã hỏi xen vào:
– Phải chăng ngươi đã giết hán tử họ Hoàng?
Vương Nhi đáp:
– Ðúng thế! Ta nghe gã kia kêu hắn là “Dư huynh đệ”. Có điều hài nhi đánh bài nhất nhì ba không rõ là Dư hay Du vì khấu âm người phương nào, không nghe được chuẩn đích.
Hoàng Đông lắc đầu rồi bảo như để mình nghe:
– Không hiểu, không hiểu có phải nó như nào ? Dư quán chủ bảo là phái người đến đây, nhưng không có lý nào lại tới nhà Ngũ Châu mau thế được, trừ khi người họ mọc cánh.
Vương Nhi trong lòng hồi hộp, hỏi lại:

Tất cả cùng nhau đánh bài nhận thưởng

– Vương gia! Vương gia liệu hai gã đó có phải là người phái Thanh Thành không?
Hoàng Đông không phản hồi. Hồi lâu, ông vừa đưa tay ra vừa vạch vừa hỏi:
– Ngươi thi ra chiêu Đại thập chưởng thế này đánh gã thì gã chiết giải bằng cách nào?
Vương Nhi đáp:
– Gã không biết chiết giải gì hết, mà tát tai hài nhi một cái thật đau.
Hoàng Đông cười ồ bảo:
– Hay quá, tốt rồi
Ông bảo liền ba câu “Hay lắm” khiến cho căn phòng đang bao đánh bài nhận thẻ cào phủ một làn không khí nghiêm trọng, khẩn trương, trì lại trở lại. Vương Nhi thấy Hoàng Đông bật cười, chàng chẳng hiểu gì cũng cười theo và cảm thấy rất vô tư bảo dạ. Hoàng Đông lại hỏi:


– Ngươi dùng thủ thức này đập gã thì gã trả đòn thế nào?
Ông vừa hỏi vừa giơ tay ra chỉ trỏ làm trò. Vương Nhi đáp:
– Lúc đó hài nhi lửa giận bốc lên nghi ngút nên không nhớ được rõ ràng. Dường như hài nhi ra chiêu đó, hắn đấm vào ngực hài nhi một con gà.
Hoàng Đông càng lộ vẻ ôn hòa, bảo:
– Hay quá! Chiêu này phải trả lại thế này mới đúng. Thế mà gã đó cũng không hiểu thì tất yếu là không phải là con cháu Dư quán chủ ở chùa Tùng Phong của phái Thanh Thành đánh bài ngày tết  mà tiếng tăm lừng lẫy khắp giang hồ.
Té ra Hoàng Đông bảo mấy câu “hay lắm” không phải là để khen thưởng cậu con giỏi quyền cước mà là vì ông đã vô tư.

Leave a Reply